1. Đức Giáo Hoàng nhắc lại thông điệp hòa bình của Đức Mẹ Fatima.
Kết thúc buổi tiếp kiến chung ngày 13 tháng 5, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã nhắc lại thông điệp hòa bình của Đức Mẹ Fatima.
“ Hôm nay, ngày lễ kính Đức Trinh Nữ Maria Fatima, chúng ta hướng về Đền Thánh, nơi Đức Mẹ đã ban cho ba em bé chăn cừu thông điệp hòa bình,” Đức Giáo Hoàng Lêô nói với các tín hữu hành hương nói tiếng Bồ Đào Nha. “Tại nơi thiêng liêng này của Kitô giáo, nhiều tín hữu hành hương từ năm châu lục hội tụ hôm nay: sự hiện diện của họ là dấu hiệu cho thấy nhu cầu về sự an ủi, hiệp nhất và hy vọng giữa con người thời đại chúng ta.”
“Chúng ta hãy phó thác cho Trái Tim Vô Nhiễm của Đức Mẹ Maria lời kêu gọi hòa bình và hòa hợp vang lên từ khắp mọi nơi trên thế giới, đặc biệt là từ những dân tộc bị chiến tranh tàn phá”, Đức Giáo Hoàng nói thêm.
Source:Catholic World News
2. Hành động chào đón, tưởng niệm và hòa giải của Đức Giáo Hoàng Lêô
Linh mục Raymond J. de Souza, là chủ bút tập san Công Giáo Convivium của Canada. Ngài vừa có bài viết nhan đề “Pope Leo’s Welcome Act of Remembrance and Tribute — and Reconciliation”, nghĩa là “Hành động chào đón, tưởng niệm và hòa giải của Đức Giáo Hoàng Lêô”.
Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.
Đó là một khoảnh khắc tưởng nhớ và tri ân đáng trân trọng — và là một dấu hiệu khác cho thấy mong muốn hòa giải của Đức Lêô với những người cảm thấy rằng Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã đánh giá thấp tầm quan trọng của vị Giáo hoàng người Ba Lan.
Vì buổi tiếp kiến chung hôm thứ Tư trùng với lễ Đức Mẹ Fatima, và ngày lễ 13 tháng 5 gắn liền mật thiết với Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, nên việc Đức Thánh Cha nhắc đến lễ kỷ niệm này là điều dễ hiểu — như Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã làm trong buổi tiếp kiến chung ngày 12 tháng 5 năm 2021, trước thềm kỷ niệm 40 năm.
Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã khẳng định việc ngài sống sót sau vụ xả súng là nhờ sự cầu bầu của Đức Mẹ Fatima. Ngài đã ba lần đến đền thờ ở Bồ Đào Nha để tạ ơn — vào dịp kỷ niệm một năm (1982), kỷ niệm 10 năm (1991) và vào Đại Năm Thánh (2000).
“Hôm nay chúng ta tưởng nhớ Đức Mẹ Fatima,” Đức Giáo Hoàng Lêô nói trong phần bài phát biểu bằng tiếng Anh của mình. “Vào ngày này, cách đây 45 năm, đã có một âm mưu ám sát Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, và vì những lý do đó, tôi đã dành bài giáo lý hôm nay cho Đức Trinh Nữ Maria.”
Việc quyết định cầu nguyện tại tấm bia tưởng niệm là một cử chỉ thêm vào.
Mối liên hệ với Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị
Việc bầu chọn và Thánh lễ nhậm chức của Đức Giáo Hoàng Lêô năm ngoái đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của người dân Ba Lan, nơi họ rất coi trọng các ngày lễ và kỷ niệm. Ngài được bầu chọn vào ngày 8 tháng 5 - ngày lễ Thánh Stanislaus ở Ba Lan, vị giám mục tử đạo là thánh bổn mạng của Kraków, và hài cốt của ngài được đặt trên bàn thờ của Nhà thờ Wawel. Thánh lễ nhậm chức của Đức Giáo Hoàng Lêô được cử hành vào ngày 18 tháng 5, ngày sinh nhật của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II.
Tại Ý, ngày 8 tháng 5 cũng gắn liền với lễ Supplica (dịch là “lời khẩn nguyện”) gửi đến Đức Mẹ Pompeii, là điều mà chính Đức Giáo Hoàng Lêô đã đề cập khi ngài lần đầu tiên xuất hiện trên ban công của Đền Thờ Thánh Phêrô sau khi được bầu chọn. Đức Giáo Hoàng Lêô đã kỷ niệm ngày được bầu chọn bằng cách hành hương đến đền thờ Đức Mẹ Mân Côi Pompeii.
Đây cũng là kỷ niệm 150 năm ngày đặt viên đá nền của nhà thờ thánh đường tráng lệ, điều mà Đức Giáo Hoàng Lêô đã lưu ý, mặc dù chính Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II mới là người đề cập đến điều này nổi bật hơn trong bài giảng của mình. Đức Giáo Hoàng Lêô đã nhắc đến vị tiền nhiệm người Ba Lan và giáo huấn của ngài về Kinh Mân Côi sáu lần trong bài giảng, nhắc lại rằng Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã tuyên bố năm 2002-2003 là Năm Mân Côi đặc biệt, và đã đến thăm Pompeii để đánh dấu sự kết thúc của năm này.
Trong chuyến thăm Pompeii, Đức Giáo Hoàng Lêô nói: “Năm tới sẽ đánh dấu một phần tư thế kỷ kể từ ngày đó, và Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II muốn đặt sự kiện này dưới sự chiêm ngưỡng đặc biệt của Đức Mẹ Pompeii”.
Đức Giáo Hoàng Lêô XIV cũng nhắc đến tông thư năm 2002 của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II về Kinh Mân Côi, Rosarium Virginis Mariae, trong đó ngài giới thiệu các Mầu nhiệm Sự Sáng. Đức Thánh Cha nói thêm rằng vị cùng tên với ngài, Đức Lêô XIII, đã xuất bản 12 thông điệp về Kinh Mân Côi.
Sự tương phản giữa việc Đức Giáo Hoàng Lêô nhấn mạnh đến Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II trong dịp này và việc Đức Giáo Hoàng Phanxicô thừa nhận vị tiền nhiệm chung của hai người là rất đáng chú ý; ví dụ, Đức Phanxicô chỉ nhắc đến Gioan Phaolô một cách thoáng qua khi tuyên thánh cho ngài vào năm 2014. Lễ tuyên thánh trùng với ngày sinh nhật lần thứ 75 của Hồng Y Stanislaw Dziwisz, thư ký lâu năm của Gioan Phaolô, nhưng vị giáo hoàng quá cố không hề đề cập đến điều đó trước công chúng, cũng như không nhắc đến Ba Lan, bất chấp sự hiện diện của rất đông người Ba Lan. Một vết thương đã được khơi lại vào ngày hôm đó, và vết thương ấy chưa bao giờ lành hẳn.
Đức Lêô đang chữa lành vết thương đó.
Vào ngày 13 tháng 5 năm 1981, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II dự định công bố trong buổi tiếp kiến chung về việc thành lập cơ sở sau này trở thành Viện Gioan Phaolô II về Hôn nhân và Gia đình, một trung tâm trí thức cho nền thần học cá nhân chủ nghĩa đặc trưng của ngài về hôn nhân, bao gồm cả thần học về thân thể. Vụ ám sát hụt đã ngăn cản thông báo chính thức đó, vì vậy nó đã bị hoãn lại đến ngày 7 tháng 10 năm 1981, lễ Đức Mẹ Mân Côi — cùng ngày mà Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II sẽ kết thúc Năm Mân Côi tại Pompeii vào năm 2003.
Việc Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thể Viện Gioan Phaolô II ở Rôma đã khơi lại vết thương cũ từ thời lễ tuyên thánh. Năm 2017, viện này, dù vẫn giữ tên của Gioan Phaolô II, đã được định hướng lại — với điều lệ và ban lãnh đạo mới — để tuân theo giáo huấn được đề cập đến trong Amoris Laetitia, là điều mà không ít học giả cho rằng trái ngược với giáo huấn của chính Đức Gioan Phaolô II về ly hôn và tái hôn dân sự.
Trong những tuần đầu tiên làm Giáo hoàng, Đức Lêô đã thay thế lãnh đạo viện là Đức Tổng Giám Mục Vicenzo Paglia, người gây nhiều tranh cãi – lúc đó ngài đã 80 tuổi – và khôi phục lại thông lệ trước đây là bổ nhiệm Đại diện của Rôma làm viện trưởng. Liệu sứ mệnh ban đầu có được khôi phục hay không vẫn còn phải chờ xem.
Những người chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất từ Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II chắc chắn hoan nghênh những lời lẽ và cử chỉ tốt đẹp mà Đức Giáo Hoàng Lêô dành cho ngài và hy vọng rằng một số sự phục hồi cụ thể — ví dụ như Viện Gioan Phaolô II — sẽ được thực hiện. Đức Giáo Hoàng Lêô đã lấy sự tiếp nối với các vị tiền nhiệm của mình làm chủ đề chính; trong chuyến thăm Đại học La Sapienza hôm thứ Năm, ngài đã nói về các vị Giáo hoàng từ Thánh Phaolô Đệ Lục rao giảng chống chiến tranh đến tầm nhìn sinh thái của Thánh Phanxicô trong thông điệp Laudato Si. Rõ ràng là Đức Giáo Hoàng Lêô cho rằng việc đối lập các vị Giáo hoàng với nhau không tốt cho sự hiệp nhất của Giáo hội, cũng như không tốt cho chính sứ vụ Thánh Phêrô.
Hành động ngày 13 tháng 5 và bài giảng ngày 8 tháng 5 không phải là những khoảnh khắc giảng dạy hay cai quản trang trọng, mà là những dấu hiệu rõ ràng về một thái độ mới đối với Giáo hoàng Gioan Phaolô II và những người hâm mộ nhiệt thành của ngài.
Source:National Catholic Register
3. Tờ báo của Vatican thu hút sự chú ý đến chủ nghĩa khủng bố thánh chiến ở Mozambique.
Trong một bài báo nổi bật trên trang nhất của ấn bản ngày 13 tháng 5, trên tờ Quan Sát Viên Rôma đã thu hút sự chú ý đến cuộc nổi dậy Hồi giáo tàn bạo ở Mozambique.
“Những vụ bạo lực gần đây ở phía bắc đất nước đã nhắm vào các nhà truyền giáo và thường dân - thường là nông dân hoặc thợ mỏ - gây ra các vụ đốt nhà và khiến hàng ngàn người phải di dời”, tờ báo đưa tin.
Trích dẫn một bài báo trên tờ Le Monde, Ilaria De Bonis viết rằng “mục tiêu nhắm đến hoàn toàn là những người không có khả năng tự vệ—cụ thể là các nhà thờ nhỏ ở làng quê, các nhà truyền giáo sống cùng người nghèo và gia đình họ, và những thành viên bị gạt ra ngoài lề và dễ bị tổn thương nhất trong xã hội.”
“Tuy nhiên, nguyên nhân gốc rễ của bạo lực này—như các nhà truyền giáo của chúng tôi ở Mozambique đã khẳng định trong nhiều năm—không phải là sự thù hận tôn giáo đơn thuần (mặc dù điều đó chắc chắn là một yếu tố làm trầm trọng thêm),” De Bonis nói thêm. “Thay vào đó, nó bắt nguồn từ sự kết hợp phức tạp giữa các động cơ kinh tế và chính trị—đặc biệt là sự bất ổn do việc nước ngoài chiếm đoạt các nguồn tài nguyên thiên nhiên trên bề mặt và dưới lòng đất của khu vực gây ra.”
Source:osservatoreromano